Với thời gian, nhiều thứ cố định lại, giống như xi măng bám cứng vào thành bên trong của một cái xô, và người ta không thể quay lại được nữa.
Tôi ít đọc văn của Haruki Murakami, không hiểu sao Rừng Na Uy hay Biên niên ký chim vặn dây cót là các tác phẩm nổi tiếng của ông nhưng tôi vẫn cứ lơ lơ và né nó. Đơn giản có nhiều thứ chỉ là vì cảm giác không thích, còn hỏi tại sao tôi không trả lời được. Riêng với phía đông biên giới, phía tây mặt trời thì tôi thực sự thích nó. Hành trình đi tìm cái tôi của tác giả. Sự giãy giụa trong vô thức, tình yêu, con người, ảo ảnh và những thứ "bị mắc kẹt" lại như thời gian. Có vô số hình ảnh ẩn dụ trừu tượng trong câu văn của tác giả khiến người đọc là tôi chìm đắm trong cái nhịp văn chậm chạp và chất say của "Jazz". Tôi ưa thích Phía đông biên giới, phía Tây mặt trời có thể vì nó có một phần của tôi ở trong đó.. Đôi khi tôi cũng có cái cảm giác mình bất lực khi lặp lại cái vòng luẩn quẩn của chuỗi công việc hàng ngày. Tôi luôn muốn trở thành một người khác, một người có ích hơn, theo đuổi những hoài bão của mình. Phòng tôi chất đống những cuốn sách seft-help hay...