Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 11, 2012

Bốn mùa, trời và đất *

Khi còn nhỏ tôi từng có mơ ước thay đổi cả thế giới mình, lớn lên chút xíu tôi muốn thay đổi gia đình và người xung quanh, sau đó tôi nghĩ nhất định phải thay đổi bản thân. Giờ thì tôi học cách sống chung với thói xấu bản thân mình và làm tốt vài thứ nho nhỏ mỗi ngày. Tôi không xấu cũng chẳng tốt, như hoa dại vẫn nở thường ngày và hạnh phúc vì được nở. Lúc này lúc nọ, có người bảo tôi đang tự hài lòng và đầu hàng với bản năng của mình. Rằng tôi thiếu một cái gì đó để thành công, rằng kiến thức thì có nhưng khôn khéo thì chưa đủ. Đôi khi tôi tự thú thói xấu của mình trước mọi người rồi tự giễu mình chơi. Bạn bè thì gật gù an ủi rồi quên đi thôi. Người từng trải thì lắc đầu bảo không nên, tốt khoe xấu che. Có những lúc tôi tự nghĩ mình đã đi tới điểm tận cùng của việc hiểu rõ bản thân rồi lại thấy mình như chưa hiểu mình. Dường như mỗi năm tăng lên một tuổi tôi lại sống khép mình hơn, tự thấy mình nhỏ bé hơn. Tôi thích đọc Bốn mùa, trời và đất của Márai Sandor... Rất thấm Rất sâ...