Sáng sớm, ba mẹ ở ngoài quê gọi tôi dậy bằng một giọng hối hả :"Con ơi, dậy xem lễ truy điệu Bác Giáp, giọng bố xen vào cái chết vĩ đại của một người anh hùng". Mấy hôm sau lái xe ngoài đường, nghĩ vẩn vơ và mắt lại ươn ướt. Một nỗi phiền muộn nào đó đang len lỏi...
Ngày thưa vắng. Bóng nắng ngả liêu xiêu trên con đường ta đi. Ta vươn tay muốn che lấy cả mặt trời. Ta che mặt trời hay che mắt ta. Ta khao khát muốn níu giữ lấy thời gian. Ta níu giữ thời gian hay níu giữ mình..