"Buổi tối chúng ta đi ngủ, buổi sáng chúng ta thức dậy và đi l àm, m ột trăm năm sống trên trần gian nếu cứ thế cuộc đời con người thật nhàm chán không có g ì đ áng nói. N ếu so với tuổi của trời đất, th ì tr ăm năm của đời người chỉ là cái chớp mắt. May thay và không may thay, cuộc đời của mỗi cá nhân thường không mấy khi suôn sẻ. Không mấy ai tự nhận m ình là ng ười hạnh phúc. Và chính sự không suôn sẻ trong đời người phá đi cái nh àm chán mà ai n ấy cũng vậy thôi. Người Việt sống trên dải đất nắng lắm mưa nhiều, sông và rừng đều nhiều sản vật, so với dân xứ tuyết và dân sa mạc, quả là có nhiều may mắn. Thế nhưng dải đất này chiến tranh liên miên. Nơi qua lại của nhiều nền văn hóa. Nơi các nh à n ước phong kiến rất nhược tiểu và luộm thuộm trong nền hành chính của m ình. Nên ng ười Việt cũng thật đa sự, đa t ình, v ừa thực tế vừa ảo tưởng trong suốt hành tr ình c ủa m ình. Ý th ức dân tộc th ì r ất mạnh mẽ, nhưng ý thức cá nhân th ì r ất nhợt nhạt." ( Trích chương một...
Ngày thưa vắng. Bóng nắng ngả liêu xiêu trên con đường ta đi. Ta vươn tay muốn che lấy cả mặt trời. Ta che mặt trời hay che mắt ta. Ta khao khát muốn níu giữ lấy thời gian. Ta níu giữ thời gian hay níu giữ mình..