"Khi ta bé dòng sông nào cũng rộng. Chiếc thuyền giấy gửi tuổi thơ theo sóng. Một cánh cò vỗ lã xuống lòng ta" (Những dòng sông-Bế Kiến Quốc)

Ba má kính mến,
Không hiểu sao dạo này con hay có rất nhều tâm sự nỗi niềm mà muốn viết đi để giải tỏa. À không mà con vốn dĩ đã hay suy nghĩ rồi chỉ có điều con vốn giữ trong lòng ít nói ra, đơn giản là nghĩ rồi lại quên ấy mà. Mấy hôm nay thời tiết ở trong này nóng quá, mấy dạo trời mưa mát,có tối con không ngủ được lại mơ mình như đang ở nhà. Gió thổi nhẹ, mùi của mưa, mùi của đất bốc lên tự nhiên thấy như con đang nằm trên cái giường quen thuộc với bé thương mười mấy năm qua. Mường tượng hồn con đang đi khắp nhà ngắm em đang ngủ, kia là đèn bàn phật quan âm vẫn còn sáng đèn, kia là cái bàn con vẫn hay ngồi học; đi xuống cái cầu thang-chân mát lạnh, con đang nhìn thấy ba má ngủ với trơi tối và gió xào xạc từng cơn ngoài những ô cửa sổ. Thông thường con vẫn thường tự hào một cách kỳ cục rằng con không nhớ nhà. Có lẽ do má cho con ngủ một mình từ hồi nhỏ với cái thói quen hay giải quyết công việc một mình nên con ít thấy nhớ gia đình. Và hơn nưa lúc nào con cũng có cảm giác mọi người đang ở bên cạnh con, với những thứ đồ đạc lỉnh kỉnh má chuẩn bị cho con hôm đi vô trong này. Nhưng mà cớ sao tối hôm đó con nhớ nhà và thèm được về nhà lạ?
Nhịp sống ở trong này khá nhanh, ai cũng hối hả, việc học của con cũng luôn bị cuốn đi trong cái đống thời gian ít ỏi ấy. Con nhiều lúc mệt quá, chẳng có hơi sức nào nhớ nhà nữa (tha lỗi cho con hì). Mỗi một ngày trôi qua, con lại học được nhiều điều hơn. Cuộc sống cho con những trải nghiệm mới và những nỗi niềm riêng. Có nhiều thứ xảy ra với con, vui có, buồn có. Vui với những gặp gỡ mới, những người bạn mới và cuộc sống năng động. Buồn vì nhiều lúc không kiềm chế được bản thân, chuyện học hành, chuyện ứng xử...toàn chuyện nhỏ nhặt nhưng phải học cách chịu đựng ba má ạ. Hay nói một cách hoa mỹ như ông Trịnh Công Sơn ấy "Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới . Tôi là đứa bé . Tôi là người bạn . Đôi khi tôi là người tình . Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loại . Vẽ lại con tim khối óc . Trên những trang giấy tinh khôi chúng tôi không bao giờ thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ , những vết dao khắc nghiệt . Chúng tôi vẽ những đất đai , trên đó đời sống không còn bạo lực "
Con có những lúc thấy mình lười biếng vô kể, có những lúc lại khát khao học ghê lắm. Có những người bạn giỏi, họ hoàn hảo, họ năng động và họ bỏ xa mình. Con học chậm lắm, tiếng anh phải tra từ vựng nhiều mà có bữa ngồi thư viện cả buổi chiều tra viết hơn bốn tờ giấy vở mà vẫn chưa xong từ vựng huống hồ còn thuyết trình còn đọc hiểu, còn Tiếng Đức. Những ước ao và cố gắng nhưng cũng có khi buông xuôi, thời gian .. thời gian ... chúng không bao giờ là đủ ba má ạ. Năm ngoái và học kỳ vừa rồi con đã bỏ phí quá nhiều đọc truyện, chơi coi phim, chơi điện tử (chắc ba má thất vọng về con lắm khi biết điều này mặc dù con đọc và coi bằng tiếng Anh), con đang cố gắng từng bước chập chững về quỹ đạo với một phương pháp học đúng hơn. Con đã chăm hễ rảnh là chạy vô thư viện bất cứ lúc nào chỉ có điều chưa đủ để học hết mọi thứ. Có lẽ giờ con đang phải trả nợ cho những năm tháng phí hoài của mình. Âu cũng là quy luật nhân quả.
Ba má biết hông, con mới phát hiện ra một điều- mấy đứa trong phòng con nó cũng lười khiếp (đặc biệt là bé Nhug ấy ạ- con mà nói nó sẽ phản đối cho coi ^_^chứ con thấy nó lâu lâu mới lau nhà, quét nhà, bỏ rác thì hiếm- con thường là đứa bỏ rác với chà toa lét đấy). Mèn ơi, chén con thường là đứa rửa vì tụi nó nấu mờ nhưng con cũng có khi đi chợ luôn chớ bộ. Có hôm con ko rửa tụi nó để muối đến tận 2 ngày hôm sau nếu ko nấu ăn. Chiều đi học, tụi nó về sớm thì nằm ngủ tới năm sáu giờ chiều có khi quên đi chợ luôn. Nói vậy chứ đi học xe buýt xa về, mấy đứa nó cũng chưa quen mệt lắm nên ngủ hết. Con may được rèn năm ngoái rồi cũng khỏe khỏe chút hi hi. Nhưng thỉnh thoảng cũng hơi bực bực vì cái sự lười chung này.
Con hay càu nhàu với con Nhung vì cái tội nó hay than mệt quá, chán đời quá rồi nhớ nhà quá, rồi thì khổ quá . Trời đất nó biết là sướng quá rồi mà cứ than, bao nhiêu người mệt còn chưa than mà nó như con nít ấy. Chả biết bao giờ nó lớn nổi? Phải tự lo cho sức khỏe, cho bản thân chứ. Nói vậy thôi chứ hôm nào nó đi vắng, phòng vắng vẻ hẳn cái giọng nói luyến thoắng của nó ấy, cũng thấy nhớ nhớ nhưng con quyết ko có nhượng bộ "than là tau la" đấy.
Tháng này con mua sách nhiều vô kể. Tính ra con là đứa mua nhiều sách nhất phòng. Nhiều lúc cũng thấy tức tức tiền mình bỏ ra tụi kia không không được hưởng xoáy, có mấy quyển sách con không có thời gian mua về để dành đọc Mình chưa đọc thì con Hoanh nó đọc hết rồi, trời có mượn thì phải đợi ta đọc xong đã chứ. Nhưng lại biện lại sách là tri thức chung biết chia sẻ với bạn bè, có đứa đọc có ý kiến này nọ thì mới hay. Mà con hay cả nể nên thế đó để sách trên bàn nó ngồi đọc mình đi vắng đành chịu, má mà biết sẽ kêu con thật thà quá "mày chả biết khôn được tí cả". Nói thật với má bao nhiêu chiêu má dạy không con nhiều lúc khó áp dụng vì tính con ...nói thế nào nhỉ khó phản ứng từ chối nhanh. Mình cứ nửa ích kỷ mà nửa rộng lượng nó thành thế này. Thôi thì tự an ủi mình, cùng đọc sách nhưng mỗi đứa lãnh hội mỗi khác.
Làm lớp trưởng thật là một công việc "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng", có lúc thấy mình phải hy sinh, ôm đồm nhiều quá do kinh nghiệm quản lý chưa hiệu quả từ đầu. Toàn bài học xương máu. Cái này là do má hồi xưa ko cho con làm nhe, hồi tiểu học hoạt động đoàn đội thì bị chê rồi cũng ngậm tăm nguyên thời cấp 2, cấp 3. Con thấy tiếc vì thời cấp 3 hay cấp 2 không có bạn cùng chí, không hợp để tham gia hoạt động nhiều và toàn bị lấn phân. Làm thì hơi cực nhưng cái cảm giác có quyền lực trong tay cũng thấy sướng sướng (tự sướng, đừng có cười con nghe). Nhiều việc và tính hay quên làm con ngán mình quá. Dạo trước ngồi trên xe buýt mải nghĩ miên man rồi bỏ quên mất cái áo khoác nâu ngắn má mua cho con, con mới mất mũ nữa, đây là lần thứ 3 rồi. Con đã bỏ bên mất cái mũ xanh lá cây dễ thương tiệp màu với cái ba lô mà hồi tết em không đội con lấy đem vô đây. Tiếc ơi là tiếc!
Một buổi sáng dậy sớm hiếm hoi đón được chiếc xe buýt và kiếm được chỗ ngồi đến trường thật là tuyệt. Xe buýt ít khách, yên tĩnh. Nắng buổi sớm mai khá đẹp và gió thổi luồn qua khe cửa mát mát cạnh chiếc ghế bác tài S09 dễ thương. Bác tài xe S09 này có cái gu nhạc khá hay, bác mở mấy bài nhạc tiếng anh nhẹ nhàng du dương. Và Con chợt tranh thủ lôi quyển sách Du Ký Châu Âu của tác giả trẻ Dương Thụy trong cặp ra đọc rồi mơ màng trong cái không khí dễ thương đó mặc ngoài kia là bụi, là xe cộ. Chuyện bực mình cũng tan biến đi và cười thầm cái sự lãng mạn vớ vẫn trỗi dậy trong bản thân. Đó là một trong vô vàn những khoảnh khắc đẹp khiến con yêu quý cuộc sống này. Con rất muốn quý trọng cái cảm giác hạnh phúc mà mình đã được mang lại. Con nghĩ về gia đình và rất muốn nói lời cảm ơn ba má đã nuôi dạy con khôn lớn đến chừng này. Được lớn lên trong gia đình mình, được dạy bảo, được đỗ đại học và học ở đây... tất cả là mọi thứ quý báu mà con có được. Và con mong rằng một ngày nào đó em con cũng có được những khoảnh khắc giống như thế này. Mong con bé sẽ trưởng thành và chín chắn hơn để biết yêu quý và trân trọng những gì ba má đã đem lại cho tụi conMỗi lần gọi điện vô con có rât nhiều thứ muốn nói mà nói chẳng hết và chữ cũng không có chạy ra nhiều.
Mỗi ngày đang trôi đi, ba má già hơn, con cũng đang già đi. Tự phì cười cái sự già của mình.
Con lại muốn được ôm má rồi vỗ vỗ lên cái bụng hơi phệ của ba, nhéo con bé Mí Lù hai cái má phính của nó.
Ba má ráng giữ sức khỏe, đừng làm quá để gửi tiền cho con mà đặng ở ngoài đó ăn mắm ăn muối nghen.
Nhận xét