Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 2, 2010

Country Roads, take me home

Hè!Là đứa ở lại phòng lâu nhất Tết!Là đứa cuốn gói về quê muộn nhất phòng, trong khi mấy đứa khác ngồi đếm từng ngày trông về quê. mặt nó vẫn tỉnh bơ. Người ta gật gù bảo con bé này không biết nhớ nhà là gì. Nó cười cười, may mà không nhớ nhiều...Bởi nó biết tỉnh queo vậy chớ bước vào cửa nhà là nó dám òa lên khóc lắm. Mỗi dạo về quê thích nhất là được ôm lấy mẹ, được vỗ vỗ cái bụng phệ của ba, được nhéo cái má phính của nhỏ em. Và cũng chợt thảng thốt nhận ra ba mẹ mình đã già hơn. Thời gian nhanh thật đấy. Nó cố gắng trì hoãn từng phút giây bởi sẽ tới cũng có nghĩa là sẽ nhanh qua. Nó cố gắng gạt bỏ mọi cảm xúc vào lúc này. Nó sẽ để dành chúng bởi nếu tuôn trào ra bây giờ thì sẽ không có cách nào dừng lại được. Ngồi trên xe buýt, ngước mắt nhìn trời xanh và những đám mây. Nó nghĩ miên man về những gì mình đã làm được và không làm được trong một năm qua. Tính ra thì thật có lỗi, nó tốn của ba mẹ nó nhiều tiền hơn, lo lắng cho việc học tập của nó hơn. Nó chưa làm được gì n...