Chuyển đến nội dung chính

Country Roads, take me home


Hè!Là đứa ở lại phòng lâu nhất
Tết!Là đứa cuốn gói về quê muộn nhất phòng, trong khi mấy đứa khác ngồi đếm từng ngày trông về quê. mặt nó vẫn tỉnh bơ. Người ta gật gù bảo con bé này không biết nhớ nhà là gì. Nó cười cười, may mà không nhớ nhiều...Bởi nó biết tỉnh queo vậy chớ bước vào cửa nhà là nó dám òa lên khóc lắm. Mỗi dạo về quê thích nhất là được ôm lấy mẹ, được vỗ vỗ cái bụng phệ của ba, được nhéo cái má phính của nhỏ em. Và cũng chợt thảng thốt nhận ra ba mẹ mình đã già hơn.

Thời gian nhanh thật đấy. Nó cố gắng trì hoãn từng phút giây bởi sẽ tới cũng có nghĩa là sẽ nhanh qua. Nó cố gắng gạt bỏ mọi cảm xúc vào lúc này. Nó sẽ để dành chúng bởi nếu tuôn trào ra bây giờ thì sẽ không có cách nào dừng lại được. Ngồi trên xe buýt, ngước mắt nhìn trời xanh và những đám mây. Nó nghĩ miên man về những gì mình đã làm được và không làm được trong một năm qua. Tính ra thì thật có lỗi, nó tốn của ba mẹ nó nhiều tiền hơn, lo lắng cho việc học tập của nó hơn. Nó chưa làm được gì nhiều cả, có rất nhiều thứ vẫn đang dở dang chỉ vì cái tính rề rà chậm chân của nó. Mà thôi, nó cố gắng xua đi cái cảm giác tội lỗi. Chúng chỉ khiến nó tiêu cực hơn, để dành về nhà vậy.

Tự nhiên, nó thích ngân nga lời bài Take me home của John Dever

Almost heaven, West Virginia
Blue Ridge Mountains
Shenandoah River -
Life is old there
Older than the trees
Younger than the mountains
Growin’ like a breeze

Country Roads, take me home
To the place I belong
West Virginia, mountain momma
Take me home, country roads

All my memories gathered ‘round her
Miner’s lady, stranger to blue water
Dark and dusty, painted on the sky
Misty taste of moonshine
Teardrops in my eye

Country Roads, take me home
To the place I belong
West Virginia, mountain momma
Take me home, country roads

I hear her voice
In the mornin’ hour she calls me
The radio reminds me of my home far away
And drivin’ down the road I get a feelin’
That I should have been home yesterday, yesterday

Country Roads, take me home
To the place I belong
West Virginia, mountain momma
Take me home, country roads

Country Roads, take me home
To the place I belong
West Virginia, mountain momma
Take me home, country roads
Take me home, now country roads
Take me home, now country roads

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

"Khi ta bé dòng sông nào cũng rộng. Chiếc thuyền giấy gửi tuổi thơ theo sóng. Một cánh cò vỗ lã xuống lòng ta" (Những dòng sông-Bế Kiến Quốc)

Ba má kính mến, Không hiểu sao dạo này con hay có rất nhều tâm sự nỗi niềm mà muốn viết đi để giải tỏa. À không mà con vốn dĩ đã hay suy nghĩ rồi chỉ có điều con vốn giữ trong lòng ít nói ra, đơn giản là nghĩ rồi lại quên ấy mà. Mấy hôm nay thời tiết ở trong này nóng quá, mấy dạo trời mưa mát,có tối con không ngủ được lại mơ mình như đang ở nhà. Gió thổi nhẹ, mùi của mưa, mùi của đất bốc lên tự nhiên thấy như con đang nằm trên cái giường quen thuộc với bé thương mười mấy năm qua. Mường tượng hồn con đang đi khắp nhà ngắm em đang ngủ, kia là đèn bàn phật quan âm vẫn còn sáng đèn, kia là cái bàn con vẫn hay ngồi học; đi xuống cái cầu thang-chân mát lạnh, con đang nhìn thấy ba má ngủ với trơi tối và gió xào xạc từng cơn ngoài những ô cửa sổ. Thông thường con vẫn thường tự hào một cách kỳ cục rằng con không nhớ nhà. Có lẽ do má cho con ngủ một mình từ hồi nhỏ với cái thói quen hay giải quyết công việc một mình nên con ít thấy nhớ gia đình. Và hơn nưa lúc nào con cũng có cảm giác mọi người...

Father and Daughter-Micheal Duduk De Wit

Vào khoảng thời gian cuối năm 2000, đầu năm 2001 có một bộ phim ngắn được các nhà phê bình điện ảnh đánh giá rất cao. Các liên hoan phim, các giải thưởng lớn mà bộ phim này tham dự cũng như được đề cử thì hầu như không giải thưởng nào lọt khỏi tay đạo diễn cùng đoàn làm phim cả. Không nói ra hẳn các bạn cũng biết đó chính là phim ngắn “Father and Daughter” của đạo diễn người Hà Lan Michael Dudok De Wit. 8 phút ít ỏi đó là 8 phút người xem bị mê hoặc bởi kịch bản cũng như sự kết hợp tuyệt vời giữa âm nhạc và nét vẽ của người hoạ sĩ. Cho dù điện ảnh có phát triển như thế nào chăng nữa, kỹ thuật kỹ xảo có thể thay thế người hoạ sĩ trong nhiều lĩnh vực, nhưng “Father and Daughter” vẫn sẽ mãi là một kiệt tác trong thể loại phim ngắn, là một tiêu chuẩn để cho các nhà làm phim ngắn hướng tới. “Father and Daughter” đề cập đến tình cảm gia đình, thứ tình cảm mà con người tự nhiên sinh ra đã có rồi. Người cha tạm biệt cô con gái thân yêu của mình để lên đường. Ngày qua ngày, dù mưa dù nắng, cô ...

A part of culture, Vietnam peddlers

Cái khoảnh khắc dừng lại của những gánh hàng rong không phải để chúng ta chống lại cơn đói khát mà để gieo vào tâm hồn ta những hạt giống của yên bình, của gần gũi, của xao động, của hồi tưởng, của thanh thản... Rất nhiều người đã dừng lại trên hè phố để mua một cái gì đó mà một người bán hàng rong gánh qua. Họ mua không phải chỉ để ăn, để dùng mà để được đón nhận vào mình hương vị của khoảnh khắc ấy và của sản vật ấy. from Nguyễn Quang Thiều, Tôi ước những giải pháp đưa ra sẽ có ích cho tất cả mọi người, kể cả những người bán hàng rong vốn rất cần những khoản thu nhập để nuôi sống gia đình. Ở VN, mọi người thường nói đến sức mạnh của tình đoàn kết và bình đẳng. Tôi hi vọng những giá trị này sẽ không bị chối bỏ vì sự hiện đại. Tôi vẫn không hiểu tại sao trên thế giới này có xu hướng khiến mọi người đều muốn người khác giống mình hay mình giống người khác. Sự đa dạng có những nét đẹp riêng và những người bán hàng rong đã mang theo họ nét đẹp và truyền thống riêng này. MARIE DARBOUSSET ...