Nhỏ bạn cùng phòng trọ mở bài Bonjour Vietnam, nhạc buồn buồn chợt nhớ nhà. Mà mình đang ở viet Nam chứ đâu xa, thành phố HCM. Dạo này sợ nhiều thứ lắm, nghĩ hoài sợ cho tương lai, sợ kho biết chọn ngành gì cho hợp. Sợ thời buổi khủng hoảng học ngu như mình liệu có kiếm được việc gì làm không. Sợ không đáp ứng được lời hứa sẽ hoàn thành sự kỳ vọng của gia đình. Ôi cái sự học và sự làm biếng chẳng chênh nhau là mấy. Sợ cái tính hay than thở của mình, sợ cái sự vô trách nhiệm chả bao giờ yêu thích điều gì đến nơi đến chốn cả. Đúng là ác mộng thật mà cũng không dám than thở cùng ai. Mình vốn quen chịu đựng những đợt stress này một mình rồi. Chúng vốn là chuyện riêng tư, mình không thích để lộ sự mềm yếu của bản thân. Học không được vô đi dạo blog của nhiều người chơi, chà mọi người ai cũng học được nhiều thứ. Trên mỗi con đường của sự trải nghiệm, mình học được nhiều thứ mới mẻ nhiều hoài bão hơn. Và bạn bè mình cũng vậy, chỉ có điều không ai đo đong đếm được ai nhiều hơn ai. T...
Ngày thưa vắng. Bóng nắng ngả liêu xiêu trên con đường ta đi. Ta vươn tay muốn che lấy cả mặt trời. Ta che mặt trời hay che mắt ta. Ta khao khát muốn níu giữ lấy thời gian. Ta níu giữ thời gian hay níu giữ mình..