Nhỏ bạn cùng phòng trọ mở bài Bonjour Vietnam, nhạc buồn buồn chợt nhớ nhà. Mà mình đang ở viet Nam chứ đâu xa, thành phố HCM.
Dạo này sợ nhiều thứ lắm, nghĩ hoài sợ cho tương lai, sợ kho biết chọn ngành gì cho hợp. Sợ thời buổi khủng hoảng học ngu như mình liệu có kiếm được việc gì làm không. Sợ không đáp ứng được lời hứa sẽ hoàn thành sự kỳ vọng của gia đình. Ôi cái sự học và sự làm biếng chẳng chênh nhau là mấy. Sợ cái tính hay than thở của mình, sợ cái sự vô trách nhiệm chả bao giờ yêu thích điều gì đến nơi đến chốn cả. Đúng là ác mộng thật mà cũng không dám than thở cùng ai. Mình vốn quen chịu đựng những đợt stress này một mình rồi. Chúng vốn là chuyện riêng tư, mình không thích để lộ sự mềm yếu của bản thân.
Học không được vô đi dạo blog của nhiều người chơi, chà mọi người ai cũng học được nhiều thứ. Trên mỗi con đường của sự trải nghiệm, mình học được nhiều thứ mới mẻ nhiều hoài bão hơn. Và bạn bè mình cũng vậy, chỉ có điều không ai đo đong đếm được ai nhiều hơn ai. Trải nghiệm và lãnh hội là của riêng mỗi cá nhân. Muốn mình là người trên người thì phải phấn đấu, mà phấn đấu đối với mình cứ như là tùy hứng.
Điên mất!
Tuần tới
Kiểm tra giữa kỳ Intro to Lit
(chưa coi chữ nào, writing của mình là tệ khỏi nói)
Presentation Public Speaking với Intro to Culture mình còn chưa định hình được đại ý cái slide powerpoint….
Mình còn mấy quyển sách chưa đọc, mua về bỏ xó, phí tiền quá
Nhận xét