Với thời gian, nhiều thứ cố định lại, giống như xi măng bám cứng vào thành bên trong của một cái xô, và người ta không thể quay lại được nữa.
Tôi ít đọc văn của Haruki Murakami, không hiểu sao Rừng Na Uy hay Biên niên ký chim vặn dây cót là các tác phẩm nổi tiếng của ông nhưng tôi vẫn cứ lơ lơ và né nó. Đơn giản có nhiều thứ chỉ là vì cảm giác không thích, còn hỏi tại sao tôi không trả lời được. Riêng với phía đông biên giới, phía tây mặt trời thì tôi thực sự thích nó. Hành trình đi tìm cái tôi của tác giả. Sự giãy giụa trong vô thức, tình yêu, con người, ảo ảnh và những thứ "bị mắc kẹt" lại như thời gian. Có vô số hình ảnh ẩn dụ trừu tượng trong câu văn của tác giả khiến người đọc là tôi chìm đắm trong cái nhịp văn chậm chạp và chất say của "Jazz". Tôi ưa thích Phía đông biên giới, phía Tây mặt trời có thể vì nó có một phần của tôi ở trong đó..Đôi khi tôi cũng có cái cảm giác mình bất lực khi lặp lại cái vòng luẩn quẩn của chuỗi công việc hàng ngày. Tôi luôn muốn trở thành một người khác, một người có ích hơn, theo đuổi những hoài bão của mình. Phòng tôi chất đống những cuốn sách seft-help hay nói nôm na là sách dạy kỹ năng sống. Nhưng cũng có những ngày tôi cô đơn và giãy giụa cùng cực. Mỗi sáng thức dậy, tự nhủ rằng mình sẽ cố gắng hơn, học hành hơn, còn nhiều chuyện phải lo nhưng lúc nào cũng lặp lại cái vòng luẩn quẩn của sự chờ đợi, chai lỳ. Có thứ gì đó cứ cản trở tôi thay đổi. Có những ngày tôi muốn ngồi đâu đó và nghĩ về mình một cách an tĩnh không ai quấy rầy và tôi nghiền ngẫm về những câu nói trong phía Đông biên giới, phía Tây mặt trời.

" Có vẻ như là lúc nào anh cũng cố gắng trở thành một người khác. Có vẻ như là anh đã luôn muốn đi về phía những người và những nơi mới mẻ và khác lạ, để tạo lập một cuộc đời mới, trở thành người có tính cách khác hẳn. Anh đã làm đi làm lại điều đó rất nhiều lần trong đời cho đến tận lúc này. Theo nghĩa nào đó, trở thành người lớn là thế, và theo một nghĩa khác, mỗi lần chỉ là một lần thay đổi mặt nạ. Dù gì đi nữa, trong khi tìm cách trở thành một người khác, anh đã cố gắng tự giải thoát khỏi những gì cấu tạo nên con người anh cho đến khi đó. Anh thật sự nghiêm túc muốn trở thành người khác, và anh từng tin rằng nếu nỗ lực đầy đủ anh sẽ làm được điều đó . Nhưng cuối cùng thì anh không đi đâu được hết cả. Anh vẫn là chính anh. Những khiếm khuyết của anh vẫn mãi là những khiếm khuyết, không thể khác được. Khung cảnh có thể thay đổi, âm thanh, giọng nói dù có thay đổi ở xung quanh anh, anh vẫn cứ chỉ là một con người không hoàn hảo. Anh vẫn có những chỗ thiếu hụt như thế trong anh, những điều khơi dậy sự thèm muốn mãnh liệt với cái khác. Một cơn khát và một cơn đói không thể thỏa mãn hành hạ anh, như là, cái này là chắc chắn, sẽ vẫn tiếp tục như vậy. Bởi vì theo một nghĩa, những cái mặt nạ đó cung là một phần của anh"
"_Với thời gian, nhiều thứ cố định lại, giống như xi măng bám cứng vào thành bên trong của một cái xô, và người ta không thể quay lại được nữa. "Cậu" của bây giờ đã bị đông cứng lại như xi măng và cậu không thể nào khác được của cậu ngày hôm nay.."
"_ Cậu biết đấy, thời gian biến đổi con người ta theo những con đường khác nhau lắm. Tớ không biết đã từng có chuyện gì giữa cậu và cô ấy, nhưng dù thế nào thì cậu cũng không chịu trách nhiệm về con người mà cô ấy trở thành. Ai cũng từng có kinh nghiệm tương tự, ở các mức độ khác nhau. Cả tớ nữa cũng thế. Tớ đảm bảo với cậu là chuyện giống y hệt. Không làm được gì đâu. Mỗi người có đời riêng của mình, đời ai chỉ thuộc về người đó. Cậu không thể nào có trách nhiệm được với một người khác. Chuyện ấy giống như là sa mạc ấy: mỗi người phải quen với nó theo cách của mình, không có cách nào khác....
...
Thế giới của chúng ta giống như thế. Khi trời mưa, hoa nở, và khi trời không mưa, hoa héo. Bọn thằn lằn ăn côn trùng và bị bọn chim ăn thịt. Nhưng tất cả rồi sẽ chết và teo đi. Một thế hệ biến mất, một thế hệ khác thế chỗ. Đó là một quy luật tuyệt đối. Có nhiều cách sống, và nhiều cách chết. Nhưng có quan trọng gì đâu. Điều duy nhất còn lại là sa mạc."
Haruki Murakami
( Phía Nam Biên Giới. Phía Tây Mặt Trời)
Tranh: Claude Monet
Tranh: Claude Monet

Nhận xét