Chuyển đến nội dung chính

Với thời gian, nhiều thứ cố định lại, giống như xi măng bám cứng vào thành bên trong của một cái xô, và người ta không thể quay lại được nữa.

Tôi ít đọc văn của Haruki Murakami, không hiểu sao Rừng Na Uy hay Biên niên ký chim vặn dây cót là các tác phẩm nổi tiếng của ông nhưng tôi vẫn cứ lơ lơ và né nó. Đơn giản có nhiều thứ chỉ là vì cảm giác không thích, còn hỏi tại sao tôi không trả lời được. Riêng với phía đông biên giới, phía tây mặt trời thì tôi thực sự thích nó. Hành trình đi tìm cái tôi của tác giả. Sự giãy giụa trong vô thức, tình yêu, con người, ảo ảnh và những thứ "bị mắc kẹt" lại như thời gian. Có vô số hình ảnh ẩn dụ trừu tượng trong câu văn của tác giả khiến người đọc là tôi chìm đắm trong cái nhịp văn chậm chạp và chất say của "Jazz". Tôi ưa thích Phía đông biên giới, phía Tây mặt trời có thể vì nó có một phần của tôi ở trong đó..

Đôi khi tôi cũng có cái cảm giác mình bất lực khi lặp lại cái vòng luẩn quẩn của chuỗi công việc hàng ngày. Tôi luôn muốn trở thành một người khác, một người có ích hơn, theo đuổi những hoài bão của mình. Phòng tôi chất đống những cuốn sách seft-help hay nói nôm na là sách dạy kỹ năng sống. Nhưng cũng có những ngày tôi cô đơn và giãy giụa cùng cực. Mỗi sáng thức dậy, tự nhủ rằng mình sẽ cố gắng hơn, học hành hơn, còn nhiều chuyện phải lo nhưng lúc nào cũng lặp lại cái vòng luẩn quẩn của sự chờ đợi, chai lỳ. Có thứ gì đó cứ cản trở tôi thay đổi. Có những ngày tôi muốn ngồi đâu đó và nghĩ về mình một cách an tĩnh không ai quấy rầy và tôi nghiền ngẫm về những câu nói trong phía Đông biên giới, phía Tây mặt trời.


" Có vẻ như là lúc nào anh cũng cố gắng trở thành một người khác. Có vẻ như là anh đã luôn muốn đi về phía những người và những nơi mới mẻ và khác lạ, để tạo lập một cuộc đời mới, trở thành người có tính cách khác hẳn. Anh đã làm đi làm lại điều đó rất nhiều lần trong đời cho đến tận lúc này. Theo nghĩa nào đó, trở thành người lớn là thế, và theo một nghĩa khác, mỗi lần chỉ là một lần thay đổi mặt nạ. Dù gì đi nữa, trong khi tìm cách trở thành một người khác, anh đã cố gắng tự giải thoát khỏi những gì cấu tạo nên con người anh cho đến khi đó. Anh thật sự nghiêm túc muốn trở thành người khác, và anh từng tin rằng nếu nỗ lực đầy đủ anh sẽ làm được điều đó . Nhưng cuối cùng thì anh không đi đâu được hết cả. Anh vẫn là chính anh. Những khiếm khuyết của anh vẫn mãi là những khiếm khuyết, không thể khác được. Khung cảnh có thể thay đổi, âm thanh, giọng nói dù có thay đổi ở xung quanh anh, anh vẫn cứ chỉ là một con người không hoàn hảo. Anh vẫn có những chỗ thiếu hụt như thế trong anh, những điều khơi dậy sự thèm muốn mãnh liệt với cái khác. Một cơn khát và một cơn đói không thể thỏa mãn hành hạ anh, như là, cái này là chắc chắn, sẽ vẫn tiếp tục như vậy. Bởi vì theo một nghĩa, những cái mặt nạ đó cung là một phần của anh"


"_Với thời gian, nhiều thứ cố định lại, giống như xi măng bám cứng vào thành bên trong của một cái xô, và người ta không thể quay lại được nữa. "Cậu" của bây giờ đã bị đông cứng lại như xi măng và cậu không thể nào khác được của cậu ngày hôm nay.."


"_ Cậu biết đấy, thời gian biến đổi con người ta theo những con đường khác nhau lắm. Tớ không biết đã từng có chuyện gì giữa cậu và cô ấy, nhưng dù thế nào thì cậu cũng không chịu trách nhiệm về con người mà cô ấy trở thành. Ai cũng từng có kinh nghiệm tương tự, ở các mức độ khác nhau. Cả tớ nữa cũng thế. Tớ đảm bảo với cậu là chuyện giống y hệt. Không làm được gì đâu. Mỗi người có đời riêng của mình, đời ai chỉ thuộc về người đó. Cậu không thể nào có trách nhiệm được với một người khác. Chuyện ấy giống như là sa mạc ấy: mỗi người phải quen với nó theo cách của mình, không có cách nào khác....
...
Thế giới của chúng ta giống như thế. Khi trời mưa, hoa nở, và khi trời không mưa, hoa héo. Bọn thằn lằn ăn côn trùng và bị bọn chim ăn thịt. Nhưng tất cả rồi sẽ chết và teo đi. Một thế hệ biến mất, một thế hệ khác thế chỗ. Đó là một quy luật tuyệt đối. Có nhiều cách sống, và nhiều cách chết. Nhưng có quan trọng gì đâu. Điều duy nhất còn lại là sa mạc."

Haruki Murakami
( Phía Nam Biên Giới. Phía Tây Mặt Trời)
Tranh: Claude Monet


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

"Khi ta bé dòng sông nào cũng rộng. Chiếc thuyền giấy gửi tuổi thơ theo sóng. Một cánh cò vỗ lã xuống lòng ta" (Những dòng sông-Bế Kiến Quốc)

Ba má kính mến, Không hiểu sao dạo này con hay có rất nhều tâm sự nỗi niềm mà muốn viết đi để giải tỏa. À không mà con vốn dĩ đã hay suy nghĩ rồi chỉ có điều con vốn giữ trong lòng ít nói ra, đơn giản là nghĩ rồi lại quên ấy mà. Mấy hôm nay thời tiết ở trong này nóng quá, mấy dạo trời mưa mát,có tối con không ngủ được lại mơ mình như đang ở nhà. Gió thổi nhẹ, mùi của mưa, mùi của đất bốc lên tự nhiên thấy như con đang nằm trên cái giường quen thuộc với bé thương mười mấy năm qua. Mường tượng hồn con đang đi khắp nhà ngắm em đang ngủ, kia là đèn bàn phật quan âm vẫn còn sáng đèn, kia là cái bàn con vẫn hay ngồi học; đi xuống cái cầu thang-chân mát lạnh, con đang nhìn thấy ba má ngủ với trơi tối và gió xào xạc từng cơn ngoài những ô cửa sổ. Thông thường con vẫn thường tự hào một cách kỳ cục rằng con không nhớ nhà. Có lẽ do má cho con ngủ một mình từ hồi nhỏ với cái thói quen hay giải quyết công việc một mình nên con ít thấy nhớ gia đình. Và hơn nưa lúc nào con cũng có cảm giác mọi người...

Father and Daughter-Micheal Duduk De Wit

Vào khoảng thời gian cuối năm 2000, đầu năm 2001 có một bộ phim ngắn được các nhà phê bình điện ảnh đánh giá rất cao. Các liên hoan phim, các giải thưởng lớn mà bộ phim này tham dự cũng như được đề cử thì hầu như không giải thưởng nào lọt khỏi tay đạo diễn cùng đoàn làm phim cả. Không nói ra hẳn các bạn cũng biết đó chính là phim ngắn “Father and Daughter” của đạo diễn người Hà Lan Michael Dudok De Wit. 8 phút ít ỏi đó là 8 phút người xem bị mê hoặc bởi kịch bản cũng như sự kết hợp tuyệt vời giữa âm nhạc và nét vẽ của người hoạ sĩ. Cho dù điện ảnh có phát triển như thế nào chăng nữa, kỹ thuật kỹ xảo có thể thay thế người hoạ sĩ trong nhiều lĩnh vực, nhưng “Father and Daughter” vẫn sẽ mãi là một kiệt tác trong thể loại phim ngắn, là một tiêu chuẩn để cho các nhà làm phim ngắn hướng tới. “Father and Daughter” đề cập đến tình cảm gia đình, thứ tình cảm mà con người tự nhiên sinh ra đã có rồi. Người cha tạm biệt cô con gái thân yêu của mình để lên đường. Ngày qua ngày, dù mưa dù nắng, cô ...

A part of culture, Vietnam peddlers

Cái khoảnh khắc dừng lại của những gánh hàng rong không phải để chúng ta chống lại cơn đói khát mà để gieo vào tâm hồn ta những hạt giống của yên bình, của gần gũi, của xao động, của hồi tưởng, của thanh thản... Rất nhiều người đã dừng lại trên hè phố để mua một cái gì đó mà một người bán hàng rong gánh qua. Họ mua không phải chỉ để ăn, để dùng mà để được đón nhận vào mình hương vị của khoảnh khắc ấy và của sản vật ấy. from Nguyễn Quang Thiều, Tôi ước những giải pháp đưa ra sẽ có ích cho tất cả mọi người, kể cả những người bán hàng rong vốn rất cần những khoản thu nhập để nuôi sống gia đình. Ở VN, mọi người thường nói đến sức mạnh của tình đoàn kết và bình đẳng. Tôi hi vọng những giá trị này sẽ không bị chối bỏ vì sự hiện đại. Tôi vẫn không hiểu tại sao trên thế giới này có xu hướng khiến mọi người đều muốn người khác giống mình hay mình giống người khác. Sự đa dạng có những nét đẹp riêng và những người bán hàng rong đã mang theo họ nét đẹp và truyền thống riêng này. MARIE DARBOUSSET ...