Khi còn nhỏ tôi từng có mơ ước thay đổi cả thế giới mình, lớn lên chút xíu tôi muốn thay đổi gia đình và người xung quanh, sau đó tôi nghĩ nhất định phải thay đổi bản thân. Giờ thì tôi học cách sống chung với thói xấu bản thân mình và làm tốt vài thứ nho nhỏ mỗi ngày. Tôi không xấu cũng chẳng tốt, như hoa dại vẫn nở thường ngày và hạnh phúc vì được nở. Lúc này lúc nọ, có người bảo tôi đang tự hài lòng và đầu hàng với bản năng của mình. Rằng tôi thiếu một cái gì đó để thành công, rằng kiến thức thì có nhưng khôn khéo thì chưa đủ. Đôi khi tôi tự thú thói xấu của mình trước mọi người rồi tự giễu mình chơi. Bạn bè thì gật gù an ủi rồi quên đi thôi. Người từng trải thì lắc đầu bảo không nên, tốt khoe xấu che. Có những lúc tôi tự nghĩ mình đã đi tới điểm tận cùng của việc hiểu rõ bản thân rồi lại thấy mình như chưa hiểu mình. Dường như mỗi năm tăng lên một tuổi tôi lại sống khép mình hơn, tự thấy mình nhỏ bé hơn.
Tôi thích đọc Bốn mùa, trời và đất của Márai Sandor... Rất thấm Rất sâu, rất dí dỏm, rất thông minh. Như một sự biện hộ cho lỗi lầm của bản thân. Như một lời cười khẩy của kẻ tự giễu mình và cuộc đời. Như một bản tình ca "mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, và như thế tôi sống vui với cuộc đời" của nhạc Trịnh. Các đoản văn trong Bốn mùa, trời và đất phải đọc từ từ mới thấm không vội được.
Tôi vốn không thích đọc một cuốn sách theo lẽ trật tự, tôi cứ lật bất cứ trang nào và đọc. Đọc theo mảnh ghép, ghép xong nếu thấy đẹp lòng thì nhẫn nại mà gặm từ đầu đến đuôi, không thì cất vô hộc tủ hoặc bỏ xó. Riêng "bốn mùa trời và đất" là đoản văn tạp nham, vừa đúng gu đọc xấu của bản thân. Có hôm ngồi thừ ở công viên, đọc một khúc về cây. Cách đây một tuần ngồi thăm người nhà bệnh ở bệnh viện lại lôi ra đọc, tự nhiên vừa cười mà nước mắt lại chảy. Chẳng vì lí do gì, khi đọc đến đoản văn có tựa đề Bài học cuộc đời và cái chết lâm sàng. Dạo này đi đâu cũng cất trong ba lô, không biêt bao giờ mới đọc xong.
Về tựa sách Bốn mùa, trời và đất, không biết dịch giả đặt hay bản nguyên tác vốn đã như vậy. Tôi nghĩ cái tựa đã thể hiện tinh thần của tổng thể bức thông điệp trong mỗi đoản văn tác giả muốn diễn đạt. Trời và đất mỗi độ giao mùa. Tiết trời đổi, lòng người cũng đổi theo tâm trạng đó. Những rung động tinh vi trong cuộc sống được nhà văn gom hết vào cái đống "hỗn tạp suy tư" của bản thân. Nhà văn vẫn luôn tự hỏi, ghi nhận, tất cả những chiêm nghiệm của Marai Sandor là những trải nghiệm đẹp, đẹp như khi ăn một thứ trái cây có vị chua vừa đủ, vừa chua vừa ngọt khiến người ta thích nhấm nháp mãi. Tự nhiên tôi lại lôi vị giác ra mà bình văn, cũng chả biết sao nữa
*Điểm sách và nói nhảm

Nhận xét