Chuyển đến nội dung chính

Bốn mùa, trời và đất *


Khi còn nhỏ tôi từng có mơ ước thay đổi cả thế giới mình, lớn lên chút xíu tôi muốn thay đổi gia đình và người xung quanh, sau đó tôi nghĩ nhất định phải thay đổi bản thân. Giờ thì tôi học cách sống chung với thói xấu bản thân mình và làm tốt vài thứ nho nhỏ mỗi ngày. Tôi không xấu cũng chẳng tốt, như hoa dại vẫn nở thường ngày và hạnh phúc vì được nở. Lúc này lúc nọ, có người bảo tôi đang tự hài lòng và đầu hàng với bản năng của mình. Rằng tôi thiếu một cái gì đó để thành công, rằng kiến thức thì có nhưng khôn khéo thì chưa đủ. Đôi khi tôi tự thú thói xấu của mình trước mọi người rồi tự giễu mình chơi. Bạn bè thì gật gù an ủi rồi quên đi thôi. Người từng trải thì lắc đầu bảo không nên, tốt khoe xấu che. Có những lúc tôi tự nghĩ mình đã đi tới điểm tận cùng của việc hiểu rõ bản thân rồi lại thấy mình như chưa hiểu mình. Dường như mỗi năm tăng lên một tuổi tôi lại sống khép mình hơn, tự thấy mình nhỏ bé hơn.

Tôi thích đọc Bốn mùa, trời và đất của Márai Sandor... Rất thấm Rất sâu, rất dí dỏm, rất thông minh. Như một sự biện hộ cho lỗi lầm của bản thân. Như một lời cười khẩy của kẻ tự giễu mình và cuộc đời. Như một bản tình ca "mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, và như thế tôi sống vui với cuộc đời" của nhạc Trịnh. Các đoản văn trong Bốn mùa, trời và đất phải đọc từ từ mới thấm không vội được.

Tôi vốn không thích đọc một cuốn sách theo lẽ trật tự, tôi cứ lật bất cứ trang nào và đọc. Đọc theo mảnh ghép, ghép xong nếu thấy đẹp lòng thì nhẫn nại mà gặm từ đầu đến đuôi, không thì cất vô hộc tủ hoặc bỏ xó. Riêng "bốn mùa trời và đất" là đoản văn tạp nham, vừa đúng gu đọc xấu của bản thân. Có hôm ngồi thừ ở công viên, đọc một khúc về cây. Cách đây một tuần ngồi thăm người nhà bệnh ở bệnh viện lại lôi ra đọc, tự nhiên vừa cười mà nước mắt lại chảy. Chẳng vì lí do gì, khi đọc đến đoản văn có tựa đề Bài học cuộc đời và cái chết lâm sàng. Dạo này đi đâu cũng cất trong ba lô, không biêt bao giờ mới đọc xong.

Về tựa sách Bốn mùa, trời và đất, không biết dịch giả đặt hay bản nguyên tác vốn đã như vậy. Tôi nghĩ cái tựa đã thể hiện tinh thần của tổng thể bức thông điệp trong mỗi đoản văn tác giả muốn diễn đạt. Trời và đất mỗi độ giao mùa. Tiết trời đổi, lòng người cũng đổi theo tâm trạng đó. Những rung động tinh vi trong cuộc sống được nhà văn gom hết vào cái đống "hỗn tạp suy tư" của bản thân. Nhà văn vẫn luôn tự hỏi, ghi nhận, tất cả những chiêm nghiệm của Marai Sandor là những trải nghiệm đẹp, đẹp như khi ăn một thứ trái cây có vị chua vừa đủ, vừa chua vừa ngọt khiến người ta thích nhấm nháp mãi. Tự nhiên tôi lại lôi vị giác ra mà bình văn, cũng chả biết sao nữa


 *Điểm sách và nói nhảm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

"Khi ta bé dòng sông nào cũng rộng. Chiếc thuyền giấy gửi tuổi thơ theo sóng. Một cánh cò vỗ lã xuống lòng ta" (Những dòng sông-Bế Kiến Quốc)

Ba má kính mến, Không hiểu sao dạo này con hay có rất nhều tâm sự nỗi niềm mà muốn viết đi để giải tỏa. À không mà con vốn dĩ đã hay suy nghĩ rồi chỉ có điều con vốn giữ trong lòng ít nói ra, đơn giản là nghĩ rồi lại quên ấy mà. Mấy hôm nay thời tiết ở trong này nóng quá, mấy dạo trời mưa mát,có tối con không ngủ được lại mơ mình như đang ở nhà. Gió thổi nhẹ, mùi của mưa, mùi của đất bốc lên tự nhiên thấy như con đang nằm trên cái giường quen thuộc với bé thương mười mấy năm qua. Mường tượng hồn con đang đi khắp nhà ngắm em đang ngủ, kia là đèn bàn phật quan âm vẫn còn sáng đèn, kia là cái bàn con vẫn hay ngồi học; đi xuống cái cầu thang-chân mát lạnh, con đang nhìn thấy ba má ngủ với trơi tối và gió xào xạc từng cơn ngoài những ô cửa sổ. Thông thường con vẫn thường tự hào một cách kỳ cục rằng con không nhớ nhà. Có lẽ do má cho con ngủ một mình từ hồi nhỏ với cái thói quen hay giải quyết công việc một mình nên con ít thấy nhớ gia đình. Và hơn nưa lúc nào con cũng có cảm giác mọi người...

Father and Daughter-Micheal Duduk De Wit

Vào khoảng thời gian cuối năm 2000, đầu năm 2001 có một bộ phim ngắn được các nhà phê bình điện ảnh đánh giá rất cao. Các liên hoan phim, các giải thưởng lớn mà bộ phim này tham dự cũng như được đề cử thì hầu như không giải thưởng nào lọt khỏi tay đạo diễn cùng đoàn làm phim cả. Không nói ra hẳn các bạn cũng biết đó chính là phim ngắn “Father and Daughter” của đạo diễn người Hà Lan Michael Dudok De Wit. 8 phút ít ỏi đó là 8 phút người xem bị mê hoặc bởi kịch bản cũng như sự kết hợp tuyệt vời giữa âm nhạc và nét vẽ của người hoạ sĩ. Cho dù điện ảnh có phát triển như thế nào chăng nữa, kỹ thuật kỹ xảo có thể thay thế người hoạ sĩ trong nhiều lĩnh vực, nhưng “Father and Daughter” vẫn sẽ mãi là một kiệt tác trong thể loại phim ngắn, là một tiêu chuẩn để cho các nhà làm phim ngắn hướng tới. “Father and Daughter” đề cập đến tình cảm gia đình, thứ tình cảm mà con người tự nhiên sinh ra đã có rồi. Người cha tạm biệt cô con gái thân yêu của mình để lên đường. Ngày qua ngày, dù mưa dù nắng, cô ...

A part of culture, Vietnam peddlers

Cái khoảnh khắc dừng lại của những gánh hàng rong không phải để chúng ta chống lại cơn đói khát mà để gieo vào tâm hồn ta những hạt giống của yên bình, của gần gũi, của xao động, của hồi tưởng, của thanh thản... Rất nhiều người đã dừng lại trên hè phố để mua một cái gì đó mà một người bán hàng rong gánh qua. Họ mua không phải chỉ để ăn, để dùng mà để được đón nhận vào mình hương vị của khoảnh khắc ấy và của sản vật ấy. from Nguyễn Quang Thiều, Tôi ước những giải pháp đưa ra sẽ có ích cho tất cả mọi người, kể cả những người bán hàng rong vốn rất cần những khoản thu nhập để nuôi sống gia đình. Ở VN, mọi người thường nói đến sức mạnh của tình đoàn kết và bình đẳng. Tôi hi vọng những giá trị này sẽ không bị chối bỏ vì sự hiện đại. Tôi vẫn không hiểu tại sao trên thế giới này có xu hướng khiến mọi người đều muốn người khác giống mình hay mình giống người khác. Sự đa dạng có những nét đẹp riêng và những người bán hàng rong đã mang theo họ nét đẹp và truyền thống riêng này. MARIE DARBOUSSET ...