Ly
Hôn 365 lần có cốt truyện khai thác theo một hướng mới,
lạ, hay. Truyện là một câu chuyện cảm động về sự trưởng thành của một Khúc Phương, người phụ nữ trẻ chịu thương chịu khó chăm gia đình nhưng lại bị chồng bỏ. Nhưng còn gì khổ sở nếu việc bị chồng bỏ đó cứ lặp đi lặp lại mỗi sáng mai.
"Cô đã thất bại, qua bao nhiêu năm, vẫn chỉ là thất bại. Điều quan trọng nhất trong cuộc sống của cô chính là chồng. Những lần gặp mặt bạn bè đều do chồng quyết định, anh ta mà chau mày thì cô cũng không dám tự ý đi. Điều đó dẫn đến vòng tròn giao tiếp của xã hội của cô ngày càng hẹp đi nhưng không hề đổi lại được một lời khen của chồng hay một chút hài lòng của mẹ chồng. Ngược lại cô còn nghe từ chính miệng người đàn bà khác nói chồng chê mình giống như một con vịt xấu xí"
....
" Hồi nhỏ cô nghĩ lớn lên, nhất định sẽ chăm sóc cho mẹ, sống cùng mẹ. Nhưng sau khi lớn lên, mẹ chu cấp cho cô học đại học còn cô đã vì một người đàn ông mà rời xa mẹ.
Vì hạnh phúc riêng của mình, cô đã rời xa mẹ, rời nhà đến một thành phố xa xôi."
…………….
Mỗi sáng thức dậy, người đọc dường như thấy cảnh vẫn như vậy, người vẫn như vậy- giống như một trò chơi bối cảnh như cũ, nhưng cách tác giả để Khúc Phương tương tác các nhân vật khác nhau lại khiến cuộc đời cô rẽ sang những tình huống đa dạng.
Tuyến nhân vật phụ: kể cả những kẻ đáng ghét như gia đình chồng, chồng và nhân tình, những người ở cơ quan cho đến những người giúp cô ngộ đạo -vị đại sư nào đó, "sư phụ quý bà" ở Spa hay anh chàng pha chế rượu tâm lý, chàng trai trẻ Chân Vượng giàu có, người đàn ông góa vợ Hách Kiến Hồng ...; tất cả đều có cá tính đặc sắc. Họ đã dạy cho nhân vật chính rất nhiều, mỗi lần gặp họ là một lần cô trưởng thành. Tất nhiên, trưởng thành cần có thời gian và nỗi sợ hãi lẫn chướng ngại không ít. Mỗi ngày đối với Khúc Phương là một sự lựa chọn với những cung bậc cảm xúc, hoang mang có, nhàm chán có, giãy dụa có, phấn chấn có, ham học hỏi có và cuối cùng là tự tin.
Một câu thoại khác, một cuộc trò chuyện khác, một cái vẫy tay, nhíu mày, bắt chuyện là "một sự giác ngộ mới".
------------
Thomas Brown nói :" Sinh mạng là một ngọn lửa thuần khiết, chúng ta dựa vào nội tâm của chính mình thì sẽ không bao giờ thấy được tồn tại của mặt trời"
Trên thế giới này, mỗi người đều có cảm giác mình không thuần khiết, ít nhiều đã từng làm vài chuyện sai. Có những chuyện là sai lầm lớn, có những chuyện là sai lầm nhỏ, lại có những cảm giác bất an, chỉ là có người bất an nhiều, có người bất an ít mà thôi.
Khi nỗi bất an lớn thì ánh sáng mặt trời trong lòng yếu và bạn trở nên nhỏ bé, yếu đuối.
Thực ra, có rất nhiều người cảm thấy mình nhỏ bé, yếu đuối. Cô không tự tin. Cô cảm thấy có rất nhiều chuyện là do lỗi của mình. Cô áy náy. Có lúc cô cảm thấy mình không xinh đẹp, không có tài ăn nói cũng là một cái lỗi. Thế nên cô rất yếu đuối, tự che đi mặt trời trong lòng mình, càng giống như một cái bóng.Cô mong có thể đứng sau một người mạnh mẽ, vì cảm thấy mình yếu đuối nên mới hy sinh rất nhiều, dùng mọi cách khác nhau để bù đắp ánh sáng mặt trời của mình.
Thực ra cô đã sai.
Trong phút giây Khúc Phương ngoái đầu lại nhìn thấy Chân Vượng, cô biết mình đã sai. Cô không phải là cái bóng. Cô là ánh mặt trời.
Cô cảm nhận được niềm vui của Chân Vượng khi anh ta nhìn thấy cô. Cô không phải là người xinh đẹp nhất, thông minh nhất nhưng lúc này, cô là một người rất quan trọng. "
(Trích đoạn trang 318, Ly Hôn 365 lần, tác giả: Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường)
Đôi lúc giữa bộn bề cuộc sống vì sợ hãi cảm giác an toàn, vì nỗi hổ thẹn gặm nhấm mà người ta lựa chọn hèn mọn bản thân, lựa chọn nhún nhường, khi đó là lúc ta đang quên đi bản sắc, là chúng ta đang sống một cuộc sống bị từ bỏ mà ta không biết.
Để không đánh mất bản sắc thì cái đầu không được tuyệt vọng.
Để tỏa sáng thì phải biết tô trét bản thân bằng tri thức.
Để đối mặt với nỗi sợ hãi thì phải nói chuyện với những con người tích cực, những con người mạnh mẽ.
Để tỏa sáng thì phải biết tô trét bản thân bằng tri thức.
Để đối mặt với nỗi sợ hãi thì phải nói chuyện với những con người tích cực, những con người mạnh mẽ.
Điều quan trọng nhất, khi con người tin vào bản thân mình và nhận ra bản thân là kẻ quan trọng trong cuộc sống này.
Khi chúng ta nhìn lại nỗi sợ hãi của mình,
Góc khuất của ta chẳng là bao so với muôn vàn điều thú vị khác ta cần tận hưởng.
Việc gì phải lãng phí thời gian cho nỗi tuyệt vọng
Việc gì phải mãi kiếm tìm nơi trú ẩn an toàn?
Việc gì phải mãi kiếm tìm nơi trú ẩn an toàn?
Cứ đi tới thôi.
Khi đó người ta sẽ nhận ra rằng mình không cần phải là cái bóng của ai khác
Mà là ánh mặt trời
Và họ tỏa sáng
Thế thôi .
............................................ Và họ tỏa sáng
Thế thôi .
Chuyện đem lại triết lý : người phụ nữ chỉ có không ngừng học tập, không ngừng yêu quý bản thân mỗi ngày thì mới có thể sống tốt hơn.
Kết thúc mở hay phiên ngoại tôi đều rất trân trọng vì tôi thấy được cuộc sống là đáng quý; giống như có ai đó viết là "nguy hiểm thì hiện hữu nhưng sợ hãi là sự lựa chọn của chúng ta". Tác giả để cho Khúc Phương, người phụ nữ có bị chồng bỏ ấy, ngoan hiền ấy có tìm được tình yêu mới hay không, bén duyên với ai thì cô vẫn phấn đấu cho cuộc sống mỗi ngày. Và như thế là hạnh phúc cho người phụ nữ trẻ ấy.
.................................
Điểm
phiền lòng nhất (đối với tôi) là
bản dịch tác phẩm sang tiếng Việt và bộ phận biên tập khiến tôi có cảm giác chưa chắc tay. Có vẻ như việc chọn cách dịch diễn
đạt ngôi kể mang tính chất khách quan anh ta với nhân vật chồng nhiều quá làm
giảm đi cảm xúc phẫn nộ anh ta mang lại cho nhân vật chính. Việc câu văn bị ngắt
nhỏ nhiều trong một số đoạn ngắn diễn tả tình huống nhân vật khiến mạch đọc bị ngắt quãng, trúc
trắc. Chưa kể các hạn sạn li ti về cách lựa chọn từ *. Tôi
quả thật rất tiếc cho một cuốn sách hay, vốn muốn dành để mua tặng. ....
Một số ví dụ về sạn ở 1/3 phần đầu truyện đập vào mắt rất bực mình, riêng về phần dịch 2/3 không soi kỹ thì đã đỡ hơn rất nhiều .
Trang
65: Một phút trước họ còn thật lòng yêu nhau thế mà
sau một giây đã trở thành
"nhầm lẫn" (??sao không phải là kẻ thù/ kẻ đáng ghét/ nhìn nhau đỏ mắt)
Trang
22: Giám đốc Vương cũng bực mình.
Anh ta đã sớm
thèm muốn "có" (từ có rất thừa) Khúc Phương từ lâu rồi... sao không
sửa thành --> "Anh ta đã sớm
nhòm ngó" hoặc bỏ quách cái
từ "có"/ hay "đã sớm"
rồi còn thêm "từ lâu" -
nên lược bớt
Trang
14: Cô vẫn cao hứng, vừa nói chuyện vừa ra sức "thái
thịt bít-tết" (sao không chuyển ngữ thành "cắt bít-tết/ cắt miếng
thịt bò bít tết"). Vì Khúc Phương rất ít khi đi ăn nhà hàng nên động tác "thái suất bít- tết
tái" này không thành thạo cho lắm (đề nghị chỉnh thành "cắt phần bò bít-tết tái", hơi dài dòng nhưng thuần Việt hơn)
Và còn
nhiều sạn khác chưa đánh hết ra được.
Bìa sách
thiết kế ở VN không được đẹp lắm so với bìa bên Trung Quốc.
Tuy nhiên nếu bỏ qua
những hạt sạn và nhìn tổng thể thì đây là một cuốn sách đáng để đọc, có thể sau
này có con gái tôi sẽ mua cho con gái mình một cuốn như vậy. Bạn đừng vội cười
vì nếu bỏ qua tựa đề "nặng màu sắc u ám" thì truyện này là một cẩm
nang cho những người phụ nữ độc lập, nó thúc đẩy chúng ta mơ ước nhiều hơn, học tập nhiều hơn, giao tiếp nhiều hơn, có cái nhìn rộng rãi hơn để tạo nên bản sắc cá nhân.
(Bài viết
này đã có phần chỉnh lý lại sau bài review "hơi phẫn nộ vì gặp sạn" ở
Tiki, nếu có cơ hội đọc lại bản đính
chính -tái bản của truyện tôi sẽ chấm điểm truyện này cao hơn ba sao so với
việc chấm truyện có 2 sao.)
Radio_duong
http://tiki.vn/ly-hon-365-lan-p73506.html?ref=c316.c839.c844.c2287.

Nhận xét