2/9/2007
Thật kì lạ trong lúc này, tâm hồn tôi lại không cảm thấy cô đơn. Rời nhà lên thành phố xa, một thành phố rộng lớn với giao thông choáng ngợp; Giữa phố thị dòng người hối hả với cuộc sống. Cũng thật buồn cười, tôi lại cảm thấy mình buồn ngủ. Tôi chưa cảm thấy cô đơn và chưa biết mình có khóc vì nhớ nhà không nhưng tôi biết mọi người luôn ở cạnh tôi, gia dình tôi vừa mới hôm qua đây. Với những thứ lỉnh kỉnh mẹ chuẩn bị mà mọi người phì cười vì mẹ quá lo xa, giờ đây khi ở bên chúng tôi lại có cảm giác mình được che chở, mình vẫn ở nhà. Tôi rất bình thản, bình tâm, con đường phía truớc rất dài chăng... -Rad
Thật kì lạ trong lúc này, tâm hồn tôi lại không cảm thấy cô đơn. Rời nhà lên thành phố xa, một thành phố rộng lớn với giao thông choáng ngợp; Giữa phố thị dòng người hối hả với cuộc sống. Cũng thật buồn cười, tôi lại cảm thấy mình buồn ngủ. Tôi chưa cảm thấy cô đơn và chưa biết mình có khóc vì nhớ nhà không nhưng tôi biết mọi người luôn ở cạnh tôi, gia dình tôi vừa mới hôm qua đây. Với những thứ lỉnh kỉnh mẹ chuẩn bị mà mọi người phì cười vì mẹ quá lo xa, giờ đây khi ở bên chúng tôi lại có cảm giác mình được che chở, mình vẫn ở nhà. Tôi rất bình thản, bình tâm, con đường phía truớc rất dài chăng... -Rad
Nhận xét