Nhiều khi người ta sống không phải là để hưởng thụ niềm khoái lạc mà để gánh chịu đau khổ bởi vì sống là một trách nhiệm không thể trốn tránh. (st)

Không biết chỉ đơn giản là thấy cái tựa này hợp với quyển sách mới đọc xong
Đọc dở dang rồi đọc lại cuốn sách "Ký sự bị người đàn bà bị chồng bỏ" lòng tôi lại đầy tâm sự và muốn nói chuyện văn chương, lại muốn lôi một ai đó một người bạn để hứng khởi kể lại quyển sách. Đã 10h 32 phút rồi, lôi danh sách cái nick những người bạn ra và rồi lại chẳng biết nhắn tin cho ai để trút bầu tâm sự, cao hứng cả. Có một người bạn mà muốn nói chuyện với người ấy mà lại thôi, chẳng dám gọi. Tôi không muốn quấy rầy ai, mọi người đều có cuộc sống riêng của họ; mình gọi lại biết đâu làm phiền người ta bỏ dở công việc của họ mà chắc gì họ đã đồng ý chat với mình vào giữa đêm khuya như thế này, mà chat thì chắc cũng toàn mình độc thoại rồi người khác nghe nghe, gật gù, xong hết chuyện.
Đọc ký sự người đàn bà bị chồng bỏ phần hai, tôi thấy đó là những người đàn bà thật kỳ lạ. Họ tài hoa, họ bạc phận và mỗi người chống chọi với cuộc sống theo cách riêng của mình. Những con nhím tự xù lông theo cách riêng, họ lõi đời, họ ngang dọc chỉ để sống sót. Và họ kiếm tìm một hạnh phúc ảo ảnh mà nói như tác giả là "biết chưa chắc đã có".Đầu óc mình đầy tâm sự, Bội Châu?, không hẳn vậy chính xác là tác giả đầy tâm sự khi trút tâm huyết chuyện nghề, chuyện đời, những chuyện mắt thấy tai nghe và cả sự tải nghiệm của bà vào trong từng trang viết. Ký sự người đàn bà bị chồng bỏ thật sự rất đáng đọc vì nó đụng chạm tới những góc khuất sâu xa nhất trong con người, đến những vấn đề xã hội đang được phơi bày. Từ chuyện gánh hát, chuyện người ta chơi nhau trong cái lõi lọc của cuộc đời nghệ sĩ, đằng sau ánh đèn sân khấu. Đến con người những năm 75 sau giải phóng không thành hình người, được hưởng chút văn nghệ mà cũng phải sống chộp giựt. Nỗi tự ti của gia đình có người bên kia chuyến tuyến, "lý lịch" thời đó. Tôi không rõ lắm tại sao con người có thể có những phút giấy hèn hạ với nhau tới mức như vậy. Chuyện ở một đoàn cải lương, chuyện gia đình, chuyện đời nghệ sĩ , chuyện ở một trại cai nghiện, nói chung là quá nhiều chuyện nhỏ, nhiều cái bi kịch trong các đời người đàn bà đang tự sự mô tả và cũng có mặt của chính đời người viết trong đó. Có thể.
Tình yêu và nỗi cô đơn luôn là một đầu đề vĩ đại được các nhà văn khai thác. Chúng quen thuộc và mới mẻ trong nhiều cách diễn đạt khác nhau để tạo nên những đợt sóng xung đột của tác phẩm. Đọc bài phỏng vấn của cô Nguyễn Thị Minh Ngọc tôi lờ mờ đoán tác giả chắc hẳn cũng phải trăn trở rất nhiều trong hai mươi năm viết chỉ để dành. Nhà văn để rút ruột viết ra được một đứa con tinh thần của mình chắc hẳn phải nếm trải khổ đau nhiều lắm, đơn giản họ quá nhạy cảm, quá tinh tế chăng. Một điều may phước là tôi không thể và cũng không có khả năng trở thành nhà văn, chỉ biết ngồi đây viết nhăng viết cuội.
Tôi những muốn viết nhiều hơn như một bài cảm chứ không phải phân tích hay nói chung chung một tác phẩm mà bản thân thích nhưng thời gian và những gì trôi chảy trong đầu tôi thì có hạn, chúng chả cho phép tốc độ đánh máy của tôi có thể ghi lại những khoảng khắc ấy.
"Tôi vốn biết từ lâu qua sách vở và qua chính sự đơn lẻ của mình, rằng trên đời có một thứ quí báu có thể giúp ta vượt qua mọi khổ ải nhục nhằn của cuộc kiếp người. Đó là sự hòa hợp của 2 tâm hồn được ghép lại làm một . Tôi biết- dù biết không hề đồng nghĩa với có- phần quà hạnh phúc không phải ai cũng nhận được giống ai. Tôi cũng biết thêm khi đã có thì không nên để mất. Và tôi thật sự ngu ngơ không biết mình phải làm gì để giữ được món quà mỏng manh như tia nắng này" ( Trích Ký Sự Người Đàn Bà Bị Chồng Bỏ- Nguyễn Thị Minh Ngọc)
NOTE: Trích phỏng vấn Nguyễn Thị Minh Ngọc và "Người đàn bà bị chồng bỏ”:"Chuyện đời tôi gay cấn hơn nhiều" theo báo tuổi trẻ. Ký sự người đàn bà bị chồng bỏ có thể được xem là một cuốn sách "dốc hết ruột gan" của nhà văn - nghệ sĩ Nguyễn Thị Minh Ngọc, là những khoảng lặng riêng, sau rất nhiều năm tháng mà hình ảnh của chị tưởng như chỉ gắn với việc "diễn".
* Ký sự người đàn bà bị chồng bỏ được ghi là tiểu thuyết. Nhưng khi đọc thấy có dáng dấp của chính tác giả và có nhiều nhân vật có thể xem là "phiên bản" ngoài đời, còn sống đâu đây. Phần một là chuyện của một cô diễn viên kịch nói, rồi chuyển sang diễn cải lương, sau đó cô phải đi diễn tấu hài, và cuối truyện cô tham gia một loại gần với nghệ thuật trình diễn. Phần hai là chuyện kể của khá nhiều phụ nữ khác, kẻ bỏ chồng, người bị chồng bỏ.
Nhận xét