Trong không khí luễnh loãng, trong ánh nắng gay gắt mùa hè, phía
trên quả đồi, bên trên cánh rừng, trên đỉnh núi có cái cây đứng lẻ loi
một mình. Nó giơ những cành lá lên trời như cầu khẩn, cô đơn và kiên
nhẫn. Nó đứng trên cảnh quan, trên mọi sinh vật xung quanh và than thở.
Nó đứng trên cánh rừng như đứa trẻ lạc bầy, tách riêng khác biệt trên
đỉnh núi, dễ tổn thương và đau buồn như Nietzsche ở Sils Mária, bên trên
nền văn minh, ở ranh giới của sự hiện đại và vô biên. Nó đứng trên cao,
giữa mùa hè, bi thương và kêu hãnh.Nhưng cánh rừng ở dưới chân nó, với hàng trăm ngàn thân cây, mất hút trong làn hơi ẩm, hít làn hơi nóng, hòa quyện vào nhau, nhẫn nhịn và hạnh phúc.
( Mádrai Sándor- Bốn Mùa, trời và đất)
*Nietzsche: http://vi.wikipedia.org/wiki/Friedrich_Nietzsche
Nhận xét