Đây là văn của một người trẻ Việt Nam.
Đây không phải là một tác phẩm về một vị anh hùng xách gươm lên chiến thắng quái vật hay thế lực tà ác và trở về trong vinh quang, chúc tụng.
Đây không phải là chuyện cổ tích hay ngôn tình diễn nôm về số phận bi thảm của một nàng công chúa yêu phải kẻ thù của mình như Romeo và Juliet và những lời thoại sướt mướt.
Tôi tưởng như mình đang chơi một thể loại game lịch sử nhập vai. Tôi sống ở một cuộc sống cổ xưa, Tây Âu, Hy Lạp nơi có sự tranh giành quyền lực giữa các thành trì, nơi của tham vọng và các trận đánh như cuộc chiến thành Troy. Các nhân vật trong truyện hành xử, suy nghĩ lý trí đúng với vai trò của họ trong lịch sử họ đang tham gia: người thì ôm mộng bá quyền, người thì bảo vệ gia hương, người mong chờ tình yêu và địa vị, người chấp nhận số mệnh, người muốn thay đổi. Họ giãy giụa, kẻ cao chơi cờ, kẻ thấp tìm cách trở thành quân cờ tốt nhất. Đôi khi để bảo vệ "niềm tin" của riêng mình, người ta đánh đổi rất nhiều thứ.
Thắng hay thua rồi cũng là lịch sử.
".......
_ Gan, con có thấy màu tóc của em con khác với mọi người không?
_ Có ạ, thưa phụ vương.
_ Việc này... Không hay chút nào. Con biết đấy, người ta thường không thích những thứ gì quá khác biệt. Hẳn con không muốn em gái mình bị hắt hủi phải không?"
.....
Devis không đáp ngay hai câu hỏi, ông đưa tay vuốt mái tóc đã lốm đốm bạc, đảo mắt quanh vườn hoa như tìm câu trả lời rồi cuối cùng nhìn trở lại Leon, ông nói:
_ Thôi được. Ta không quên. Ta đang làm hết sức để bảo vệ Porasitus và con gái mình. Giả dụ quả thực... con bé là điềm báo cho họa diệt vong, thì cái họa ấy còn có thể đến từ đâu khác ngoài Henki? Với sức mạnh hư thế, tham vọng như thế và cả lịch sử như thế, Henki là nước duy nhất có khả năng. Thế nên Ana cần được gả sang Henki. Nó sẽ ngăn chặn cuộc chiến tranh nếu có. Khi đó, dù nhìn thấy màu tóc của con bé, sẽ không còn ai liên tưởng đến lời tiên tri kia. Đơn giản là nó đã bị phủ nhận, hoàn toàn vô giá trị. "
(Gan & vua Devis )
.....
"Với ta chỉ có hai loại dân: một, là dân sống ngoài biên giới; hai là dân sống trong lãnh thổ Henki. Đối với loại đầu tiên, ta không hi vọng mình sẽ là minh quân một khi họ vẫn đang tôn thờ một ông vua khác. Nhưng chỉ cần họ chấp nhận quy phục vào đế chế này, nhất định họ có thể yên tâm về cuộc sống ủa mình vì một hoàng đế phải bảo vệ con dân mình."(Prang Erokin)
" Nhưng đó là sự thật. - Yusan khẳng định mạnh mẽ và quyết liệt - Prang không phải là một kẻ ăn may, hắn là hoàng đế của Henki và Henki là một đất nước hùng mạnh. Vì sao? Vì hắn là thiên tài chính trị và quân sự. Trái tim hắn lạnh lùng và tàn nhẫn. Em không thể một mình chống lại hắn, em cần sức mạnh đoàn kết của cả dân tộc này. Nếu nội chiến xảy ra trước khi quân Henki đến, Serazan không cần đánh cuãng chắc bại" ( Gensan & Yusan)
"_ Yêu càng nhiều thì hận càng sâu. Tôi đã làm được điều tôi nói. Đó mới là điều quan trọng." (Neperus)
"Cuộc sống là một ván cờ. Ta vừa mong cái chết đến thật nhanh, lại vừa ao ước nó đừng bao giờ đến. Mong, bởi đến lúc ấy mới biết mình được hay thua trong ván cờ vĩ đại của cuộc đời. Sợ, bởi ta lo nó đến quá nhanh, không kịp thực hiện những hoài bão lớn lao. Nhưng ta biết, nếu đủ thời gian, ta có khả năng thắng ván cờ này... - Ngươi sẽ cùng ta bước trên con đường này chứ, Benjin?" (Anatasia/ Reven Ping)
Đây không phải là một tác phẩm về một vị anh hùng xách gươm lên chiến thắng quái vật hay thế lực tà ác và trở về trong vinh quang, chúc tụng.
Đây không phải là chuyện cổ tích hay ngôn tình diễn nôm về số phận bi thảm của một nàng công chúa yêu phải kẻ thù của mình như Romeo và Juliet và những lời thoại sướt mướt.
Tôi tưởng như mình đang chơi một thể loại game lịch sử nhập vai. Tôi sống ở một cuộc sống cổ xưa, Tây Âu, Hy Lạp nơi có sự tranh giành quyền lực giữa các thành trì, nơi của tham vọng và các trận đánh như cuộc chiến thành Troy. Các nhân vật trong truyện hành xử, suy nghĩ lý trí đúng với vai trò của họ trong lịch sử họ đang tham gia: người thì ôm mộng bá quyền, người thì bảo vệ gia hương, người mong chờ tình yêu và địa vị, người chấp nhận số mệnh, người muốn thay đổi. Họ giãy giụa, kẻ cao chơi cờ, kẻ thấp tìm cách trở thành quân cờ tốt nhất. Đôi khi để bảo vệ "niềm tin" của riêng mình, người ta đánh đổi rất nhiều thứ.
Thắng hay thua rồi cũng là lịch sử.
".......
_ Gan, con có thấy màu tóc của em con khác với mọi người không?
_ Có ạ, thưa phụ vương.
_ Việc này... Không hay chút nào. Con biết đấy, người ta thường không thích những thứ gì quá khác biệt. Hẳn con không muốn em gái mình bị hắt hủi phải không?"
.....
Devis không đáp ngay hai câu hỏi, ông đưa tay vuốt mái tóc đã lốm đốm bạc, đảo mắt quanh vườn hoa như tìm câu trả lời rồi cuối cùng nhìn trở lại Leon, ông nói:
_ Thôi được. Ta không quên. Ta đang làm hết sức để bảo vệ Porasitus và con gái mình. Giả dụ quả thực... con bé là điềm báo cho họa diệt vong, thì cái họa ấy còn có thể đến từ đâu khác ngoài Henki? Với sức mạnh hư thế, tham vọng như thế và cả lịch sử như thế, Henki là nước duy nhất có khả năng. Thế nên Ana cần được gả sang Henki. Nó sẽ ngăn chặn cuộc chiến tranh nếu có. Khi đó, dù nhìn thấy màu tóc của con bé, sẽ không còn ai liên tưởng đến lời tiên tri kia. Đơn giản là nó đã bị phủ nhận, hoàn toàn vô giá trị. "
(Gan & vua Devis )
.....
"Với ta chỉ có hai loại dân: một, là dân sống ngoài biên giới; hai là dân sống trong lãnh thổ Henki. Đối với loại đầu tiên, ta không hi vọng mình sẽ là minh quân một khi họ vẫn đang tôn thờ một ông vua khác. Nhưng chỉ cần họ chấp nhận quy phục vào đế chế này, nhất định họ có thể yên tâm về cuộc sống ủa mình vì một hoàng đế phải bảo vệ con dân mình."(Prang Erokin)
" Nhưng đó là sự thật. - Yusan khẳng định mạnh mẽ và quyết liệt - Prang không phải là một kẻ ăn may, hắn là hoàng đế của Henki và Henki là một đất nước hùng mạnh. Vì sao? Vì hắn là thiên tài chính trị và quân sự. Trái tim hắn lạnh lùng và tàn nhẫn. Em không thể một mình chống lại hắn, em cần sức mạnh đoàn kết của cả dân tộc này. Nếu nội chiến xảy ra trước khi quân Henki đến, Serazan không cần đánh cuãng chắc bại" ( Gensan & Yusan)
"_ Yêu càng nhiều thì hận càng sâu. Tôi đã làm được điều tôi nói. Đó mới là điều quan trọng." (Neperus)
"Cuộc sống là một ván cờ. Ta vừa mong cái chết đến thật nhanh, lại vừa ao ước nó đừng bao giờ đến. Mong, bởi đến lúc ấy mới biết mình được hay thua trong ván cờ vĩ đại của cuộc đời. Sợ, bởi ta lo nó đến quá nhanh, không kịp thực hiện những hoài bão lớn lao. Nhưng ta biết, nếu đủ thời gian, ta có khả năng thắng ván cờ này... - Ngươi sẽ cùng ta bước trên con đường này chứ, Benjin?" (Anatasia/ Reven Ping)
Review by Radio Duong/posted in Tiki Comments


Nhận xét