_Cuộc đời thật là buồn chán
_ Không. Cuộc đời rất là đẹp, chỉ có mày là buồn chán thôi.
( Trích Cuộc đối thoại của bạn và nhỏ bạn thân nhất nhất)
_ Không. Cuộc đời rất là đẹp, chỉ có mày là buồn chán thôi.
( Trích Cuộc đối thoại của bạn và nhỏ bạn thân nhất nhất)
Ngày đầu tiên của năm 2016
8:30 AM Bạn thức dậy trễ bằng cuộc gọi điện của cha mẹ và sự ầm ĩ của căn nhà chung cư đối diện. Tết Tây nhưng người ta vẫn làm việc không ngừng nghỉ.
8:30 AM Bạn thức dậy trễ bằng cuộc gọi điện của cha mẹ và sự ầm ĩ của căn nhà chung cư đối diện. Tết Tây nhưng người ta vẫn làm việc không ngừng nghỉ.
Em gái của bạn đã đi chơi cùng bạn của nó từ đêm giao thừa hôm qua.
Bạn cố gắng tập trung làm việc nhà , xếp đồ quét nhà nhưng không sao tập trung được. Bư bư chú mèo bự nhà bạn lim dim ngủ bất chấp sự ồn ã. Rư Rư cô mèo cái đỏng đảnh cố nhoài người qua song cửa tít trên cao xem bên ngoài kia ta đang làm gì. Bé bé, nhóc mèo quậy nhất nhà tự do nô đùa một mình với chiếc đuôi dài của em.
9:30 AM bạn lôi hai quyển sách nhét vào ba lô, lẩm nhẩm thôi ra công viên gần nhà đọc sách vậy.
Bạn lững thững đi qua ngõ chợ, người bán hàng vẫn bày bán như thường. Góc công viên nho nhỏ chắc sẽ có chốn bình yên cho bạn. Nhưng bạn lại hụt hơi vì ở đấy có tốp ba tốp năm cô chú đang học nhảy,họ hát hò mở loa đến nhức cả tai.
Tất cả mọi người đều rất chuyên tâm công việc của mình.
Bạn cuốn gói khỏi công viên, băng qua hằng dãy quán cafe, chè cháo, sang chảnh có, ngồi bệt có, xe đông không ngớt. Xì xà xì xồ..
Bạn vẫn hờ hững lướt qua, có nơi chốn nào thuộc về bạn. Bạn chỉ cần một góc yên tĩnh, thật yên tĩnh cho ngày đầu năm của năm dương lịch thôi mà sao khó quá.
Bạn về nhà cho mấy em mèo ăn, hôn hít vuốt ve chúng và tự làm cho mình một tô mì tôm có hột gà. Chỉ có điều không biết nấu xong phát hiện có một em gián con lĩnh bĩnh trong nồi nước. Chuyện nhỏ, thôi kệ vậy bạn vớt gián và đổ nguyên non nửa nồi nước.
Bạn ngồi ăn mì, lướt Facebook và đọc một bài của người bạn về sức mạnh cảm xúc, hiểu về trái tim. Có vẻ như những người bạn của bạn cũng gặp những vấn đề riêng của họ về cảm xúc, về các mối quan hệ với người thân, về sự an toàn. Và họ đang tự tìm cách chữa dần vết thương của mình. Và bạn tự hỏi còn bạn thì sao?
Bạn khóc xíu xíu, vì tô mì bỏ hành củ hơi nhiều. Nghĩ vẫn vơ, nhìn xuống tô mì đã nguội, mì nở te le. Bạn cười nói với lũ mèo: Năm mới vui nha.
Trưa bạn ngủ trằn trọc trong cơn mộng mị vì thở không sâu. Nhà đối diện vẫn vọng lại tiếng sửa nhà. Tin tốt là ngày mai họ sẽ sửa xong.
7:50 PM Buổi tối bạn bật kênh Deutsch Welle, bạn mở đúng khúc người ta đang nói về sự hạnh phúc và cảm giác kết nối với người thân xung quanh. Đoạn kết là một cô gái đạp xe đạp trên cánh đồng. Cô ấy bảo tôi đang đuổi theo hạnh phúc, có thể hạnh phúc sẽ không đến với tôi suốt đời nhưng tôi sẽ ráng đuổi theo hạnh phúc mỗi ngày.
Bạn lại nhớ đến Sebas, người bạn mà bạn mới quen trong chuyến du lịch năm ngoái. Khi bạn nói chuyện về sự chậm thay đổi của con người, những vấn đề bức xúc xung quanh. Anh có bảo bạn lý do của sự thay đổi không phải là bắt buộc và đưa ra những luật lệ, không phải đổ lỗi và làm cho người ta xấu mặt mà phải làm cho người ta kết nối. Người ta sẽ thay đổi khi người ta cảm thấy an toàn và được bảo vệ, được yêu thương và họ sẽ cảm thấy phải có trách nhiệm để đền đáp, bảo vệ lại tình yêu họ đang có. Bạn và anh nói chuyện rất lâu, nhiều đến nỗi bạn chỉ nhớ được hai từ khóa: Kết nối và yêu thương.
Bạn lại ngẩng ra vì nó làm bạn nhớ tới một bài viết của chị Hằng xanhshop mới share trên Facebook bạn đọc lướt về câu chuyện một nơi an bình của trẻ khuyết tật, trẻ bị bệnh down... ở Huế. Vào cuối ngày tác giả bài viết có ngồi nghe các em chia sẻ, hỏi các em hôm nay có vui không. Các em gặp khó khăn diễn đạt nhưng cố gắng nói, đi xe... vui, nói được... vui, ... gặp bác ... vui. Và người viết đại loại nêu ra câu hỏi ở phần kết, tự khi nào chúng ta trở nên tàn tật về linh hồn, thiếu thốn niềm vui trong khi những em khuyết tật thể xác lại rất vui với những thứ đã trở nên hiển nhiên với người bình thường.
Đổi kênh xem phim Người nhện trỗi dậy 2, The Amazing Man 2. Bạn coi được nửa phim à bạn bật khóc ở khúc cuối, khi anh chàng người nhện nghe bài diễn văn tốt nghiệp của Gwen.
Có những ngày cùng cực, có những ngày vui và u ám nhưng đừng bao giờ từ bỏ hy vọng. Có nó ta mới sống tiếp được.
Gwen Stacy: I know that we all think that we're immortal. We're supposed to feel that way, we're graduating. But like our brief four years in high school, what makes life valuable is that it doesn't last forever, what makes it precious is that it ends. I know that now more than ever. And I say it, today of all days, to remind us that time is luck. So don't waste it living someone else's life, make yours count for something. Fight for what matters to you, no matter what. Because even if you fall short, what better way is there to live?
(Diễn nôm đại khái: Tôi biết rằng tất cả chúng ta thường nghĩ rằng mình sẽ không chết. Chúng ta tự huyễn hoặc cảm giác rằng chúng ta đang tốt nghiệp. Nhưng giống như bốn năm học ngắn ngủi trên ghế trung học, điều khiến đời có giá trị là sự hữu hạn của nó, điều khiến đời đáng quý là khi đời kết thúc. Ta biết rằng không gì là mãi mãi. Và tôi phải thốt lên rằng, hôm nay trong tất cả các ngày, để nhắc rằng thời gian là vận may. Vì vậy đừng lãng phí bằng việc sống cuộc đời của một ai khác, hãy khiến bạn đáng giá cho điều gì đó. Hãy chiến đấu cho thứ có giá trị đối với bạn, dù cho điều gì có xảy ra đi chăng nữa. Bởi vì nếu bạn thất bại trong việc này thì còn thứ gì có giá hơn để sống nữa chứ?)
Vậy bài học hôm nay bạn học được gì?
Bạn phải học lại những thứ bạn tưởng bạn biết rõ nhưng thực ra bạn chẳng biết gì sất: đó là hạnh phúc, niềm vui, tuyệt vọng và hi vọng. Bạn phải học chúng mỗi ngày. Nếu không bạn sẽ quên mất.
- Trích nhật ký Đường vẫn dài của Ô -

Nhận xét