Nếu hỏi bạn một trong ba điều tuyệt vời nhất mà bạn đã từng nhận được trong sáu tháng gần đây nhất ấy à.
Bạn nhớ nụ cười của một anh trai khuyết tật (bạn đoán là anh ấy bị bại não). Anh ngồi trên xe lăn ở một ngã tư đường lớn với thân hình nhỏ bé, gầy gò. Trước mặt anh là chiếc rổ với vài đôi ba món đồ linh tinh nào bút bi, dăm hộp tăm, vài bịch tăm ráy tai, khách nào thương thì tạt mua ủng hộ. Bên cạnh là chiếc loa mở bản niệm kinh phật của sư thầy nào đó, giọng ngân nga có chút sầu bi văng vẳng xót thương chúng sanh. Mọi lần khi bạn đi ngang, cũng cung đường với các cảnh ngộ tương tự, thường vì không có đủ lòng từ, bạn sẽ có thói cúi gằm mặt xuống đất hoặc giả đò ngó lơ, rồi chạy phắng đi trong nỗi cắn rứt lương tâm pha lẫn sự biện hộ.
Chiều hôm ấy, một cách tự nhiên, bạn tấp xe vào lề ngã tư, lục ba lô lấy 20.000 và chọn mua một bịch tăm trong hộp đồ linh tinh của anh ấy. Bạn nở một nụ cười rất tươi với anh hai lần và anh trai ấy cũng cười với bạn những hai lần. Bạn thề rằng bạn cười lại với anh ấy với một cái tâm không phán xét, không thương hại, chỉ đơn thuần là cười toét miệng. Rồi không nói gì cả, bạn tiếp tục lái xe đi với nụ cười đáp trả ấy trên môi.
Bạn không biết nữa nhưng nụ cười mà anh trai ấy đáp trả bạn - nó rất thuần khiết. Đó là thứ cảm giác như có một thứ năng lượng nào đó lan từ nụ cười của anh trai ấy qua nụ cười của bạn. Nó khiến cơ mặt bạn giãn ra, tâm hồn bạn thư thái và miệng bạn cứ toét ra vô thức trên suốt quãng đường còn lại. Bạn tự thấy, chưa có một ai đó nhìn bạn và nở nụ cười với ánh mắt đắm say vui tươi đến vậy từ nhỏ tới lớn. Thứ anh trai ấy cho đi là nụ cười tít mắt, ánh mắt lấp lánh và bạn cảm giác anh ấy đang cho đi cả một gia tài.
Một nụ cười thuần khiết.
Một nụ cười chỉ đơn thuần là cười hân hoan, không phán xét, không tạp niệm.
Và bạn thấy cuộc đời thật đơn thuần.
Có người mới trao cho bạn cả một gia tài của họ.
Một nụ cười chỉ đơn thuần là cười hân hoan, không phán xét, không tạp niệm.
Và bạn thấy cuộc đời thật đơn thuần.
Có người mới trao cho bạn cả một gia tài của họ.
Trích nhật ký Đường vẫn dài của Ô.

Nhận xét